Bạn đang đọc truyện người lớn tại trang web Truyennguoilon.Net
Đọc truyện người lớn ở 'Truyện người lớn chấm nét' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện đụ đéo... Đọc càng nhiều, đụ càng giỏi!
Vì nhiều lý do, từ ngày 03/06/2020, Truyensex.tv đổi qua tên miền TruyenTv.net, từ ngày 09/09/2021 đổi sang tên miền TruyenSac.Net, rất mong các bạn thông cảm.
truyen sex
Truyện người lớn » Truyện sex ngắn » Hai đêm tân hôn

Hai đêm tân hôn

Nguyễn Sinh quê ở Ô Môn, Phong Dinh, đậu tú tài xong xin mẹ cho lên Sài Gòn tìm kế mưu sinh, vừa tiếp tục ăn học vừa có tiền phụng dưỡng mẫu thân.

Đất Sài Gòn người đông việc ít, muốn có một việc làm hái ra tiền khá, Nguyễn Sinh phải biết thủ tục đầu tiên là phải chịu tốn kém, nên đành chịu khó ngày ngày theo đám thanh niên làm những công việc lao động nặng nhọc. Đồng lương hạn chế, giá sinh hoạt đắt đỏ nên Nguyễn Sinh chỉ đủ trả tiền ăn, tiền trọ qua thời buổi khó khăn cũng đã mừng rồi. Tiền gửi về cho mẹ khi có khi không, lo`ng buồn vô hạn, nên chàng đâm ra sầu muộn, ưu phiền đàn đúm nhậu nhẹt với bè bạn.

Một tối thứ bảy cuối tháng, lãnh xong tiền lương, Nguyễn Sinh định dành một ít sáng hôm sau gửi về giúp mẹ nhưng bất ngờ có hai bạn thân đến rủ đi nhậu lẩu dê. Từ chối sợ mích lòng vì bạn vốn là người từng nâng đỡ dẫn dắt đi tìm việc làm, Nguyễn Sinh đành ép bụng theo bạn đến Ngã Bảy lai rai ít ly. Nào ngờ rượu vào càng lúc càng hứng khởi, hai bạn rủ Sinh đi tìm hoa lạc xóm bụi đời bình dân. Chếnh choáng trong men nồng, Sinh sẵn tiền gật đầu đồng ý theo bạn cho biết mùi kỹ nữ.

Họ kéo nhau lên tận xóm Nhị Tỳ Phúc Kiến. Băng qua mấy dãy nhà lá lụp xụp, đèn đóm hiu hắt, đêm hôm khuya khoắc gió lộng tư bề, Nguyễn Sinh cảm thấy lành lạnh cơ thể, kẹp sát tay che ngực mà vẫn run rẩy cả người. Hai bạn cười chế diễu gà chết nuốt dây thun, Nguyễn Sinh tự ái, thay vì vào nếm mùi hương phấn phụ nữ yêu hoa, anh lặng lẽ bỏ ra về, mặc cho hai bạn say sưa hoan lạc xác thịt.

Nhưng đâu ngờ trời tối đen như mực, hẻm nhỏ quanh co, Nguyễn Sinh đi mãi vẫn chưa ra tới đường lộ. Càng đi gió lạnh càng thổi se sắt tê tái cả da thịt. Rượu thấm sâu vào người, mắt lim dim ngủ gà ngủ gật chỉ chực mong mau về tới nhà đánh một giấc cho đã, mà Sinh nào đã ra được khỏi xóm. Ngang qua một ngôi nhà mồ khá lớn, nhìn vào thấy mộ đá phẳng phiu trơn láng, sẵn cơn buồn ngủ kéo đến chĩu nặng mặt, Nguyễn Sinh chui tọt vào, bất chấp ma quỷ, chẳng buồn sợ người chết quở phạt, chàng ta thản nhiên leo lên, lăn người nằm dài ra, và chỉ một lát sau đã ngáy say sưa.

Nguyễn Sinh mơ màng chìm vào giấc ngủ, chợt thấy một cô gái trạt tuổi mình từ ngoài xăm xăm đi vào, lôi tay kéo dậy, miệng cười duyên, liếc mắt sáng như hai ví sao, mở lời:

– Dậy đi, thấy anh say rượu mà nằm phơi mình sương giò lạnh lẽo thế này lỡ trúng phong ngộ cảm nguy hiểm vô cùng… Theo em về nhà ấm cúng ngủ cho khỏe mai về cũng được.

Nguyễn Sinh ngồi lên, đưa tay du. I mắt ngơ ngác dò hỏi:

– Về nhà cô? Nhưng… cô là ai, sao lại tốt với tôi quá vậy?
– Dạ em là Ngọc Lan. Nhà em cũng gần đây thôi.
– Thảo nào tôi nghe hương thơm dìu dịu, ngọt ngào tỏa ngát mũi. Tên đã đẹp mà người cũng đẹp, làm tôi cứ ngỡ như mơ ấy.

Ngọc Lan cười thẹn thùng, khẽ lèn liếc ánh mắt thật tình tứ với Nguyễn Sinh:

– Em hơi tò mò anh đùng trách nghen… Quê anh ở đâu vậy, nhà anh cò gần đây không? Sao đêm hôm vào tận chỗ mộ hoang mà ngủ ngon lành vậy?

Nguyễn Sinh bẽn lẽn ấp úng:

– Thật ra quê của tôi ở tận Ô Môn, Phong Dinh. Cha mất sớm, mẹ nghèo khó chẳng đủ nuôi thân, nên tôi phải lên tận Sài Gòn này để tìm việc mưu sinh. Đêm nay tôi theo bạn bè đi nhậu, quá mệt nên liền vào mộ hoang ngủ qua đêm… Nhưng… Còn Ngọc Lan, cô đi đâu đến chỗ này, bộ cô không sợ sao?

Ngọc Lan chớp mắt, ngơ ngác nhìn Nguyễn Sinh tỏ vẻ thắc mắc:

– Anh hỏi Lan sợ không, nhưng mà sợ gì?
– Thì… Lan chẳng biết đây là khu ghê gớm sao?
– Ghê gớm hả… A, phải anh định hỏi Ngọc Lan rằng đây là khu nghĩa địa, ma nhiều lắm chứ gì?

Nguyễn Sinh ái ngại không tiện nói rõ khu nghĩa địa này còn là xóm của chị em ta chuyên nghề buôn hương bán phấn.

– Ừ, tôi định hỏi Lan là con gái một thân một mình, đêm hôm khuya vắng mà dám đi đâu thế này?
– Nhà em ở đây lâu rồi. Ở riết cũng quen đi, có gì đâu mà sợ anh. Nếu anh không chê nhà nghèo đa. M bạc, thì Lan mời anh đến chơi.
– Thân thế tôi cũng nào có hơn gí ai mà dám cầu cao khi dễ Lan. Chỉ sợ tôi đến chơi phiền lòng bác và Lan thôi.

Ngo. C Lan tỏ vẻ mừng rỡ ra mặt, nàng liền nói:

– Không có gì phiền đâu anh, má em còn vui nữa là khác. À… mà em chưa hân hạnh được biết tên anh là gì nữa?

Nguyễn Sinh ngượng nghịu vì mình hỏi tên cô gái nhưng lại quên tự giới thiệu về mình, chàng đáp:

– Tôi là Nguyễn Sinh, năm nay tôi hăm hai tuổi.
– Lan nhỏ hơn anh hai tuổi, vậy anh có vui lòng nhận Lan làm em gái không?
– Anh thật sung sướng có được cô em gái như Lan. Bây giờ mình về nhà nghe Lan?
– Dạ, em đưa đường anh đi, chứ không xóm này nhiều ngỏ ngách anh sẽ lạc ngay thôi.

Ngôi nhà của hai mẹ con Ngọc Lan nhỏ nhắn mà rất xinh xắn, trong nhà được trang trí một cách khá mỹ thuật. Nơi vách tường, bức hình của người phụ nữ và cô gái được lộng kính treo nơi phòng khách. Thoạt nhìn, Nguyễn Sinh phải thầm ngợi khen trong lòng. Cả hai mẹ con đều có nét sang trọng, một điều Sinh ít khi thấy nơi những phụ nữ khác. Ánh mắt cả hai dường như đều ẩn chứa một nét buồn sâu kín náo đó, nên càng nhìn lâu, Nguyễn Sinh càng cảm thấy len vào trong trí nghĩ một nỗi bâng khuâng, sờ sợ kỳ bí. Lúc Ngọc Lan đưa mẹ ra, Sinh mau mắn đứng lên chào:

– Dạ cháu chào bác.
– Cháu đây là…
– Cháu là Sinh ở Phong Dinh lên Sài Gòn vừa kiếm việc làm vừa đi học ạ.
– Ủa, nói vậy cậu ở Phong Dinh sao! Tôi cũng người cùng tỉnh với cậu nè. Hai mẹ con tôi phiêu bạc lên đây lâu rồi.
– Dạ cháu có nghe Lan nói lúc nảy. Bác có thể cho cháu biết bác ở nơi nào dưới quê mình không ạ?
– Tôi ở Ô Mô, Phụng Hiệp. Ba con Lan chạy lên thành làm ăn bị lưu lạc, hai mẹ con tôi định cư nơi đây cũng lâu rồi.

Nghe má Lan nói quê ở Ô Môn, Sinh thoáng giật mình bỡ ngỡ vì tình cờ gặp được người cùng quê. Chàng nhìn kỷ mẹ của Lan thấy bà có nét quen thuộc, nhất là ở đôi mắt, cố nghĩ vẫn chưa nhớ ra la ai. Nguyễn Sinh tò mò hỏi:

– Ở Ô Môn bác còn ai bà con không vậy?
– Cũng còn mà điều lên Sài Gòn lâu rồi nên tôi không nhớ rõ ai còn ai mất nữa. Ờ, còn cậu đêm nay đi đâu lạc đến đây vậy?
– Cháu đi chơi với mấy anh bạn hổng ngờ bị lạc…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6

Phân loại:

Một số truyện liên quan

Ta mãi yêu nhau
Trời ở xứ Mỹ bên ngoài rất lạnh, bên trong: Trên sofa Thụ nhấn mạnh con cặc cương cứng ngắt to lớn vào lồn bà Ngân. Hắn nắc mạnh. Hai bộ phận sinh dục ngậm chặt vào nhau ra vào. Từng đường gân cọ sát vào thành âm hộ kéo ra những sợi nước ướt át. Bà Ngân thở mạnh tay bám chặt vào thành ghế ưỡn cong người hất lên, lâu lâu rên theo những cái nắc. Mặt bà đỏ rần khờ ra sung sướng trong cơn hoan lạc. Phần trên bà vẫn còn mặc nguyên áo dài nhung dạ tiệc sau đêm dạ hội tất niên năm 2009. Phía dưới cái quần lảnh trắng và quần lót kéo xuống tháo ra còn máng vào một gót chân. Thụ nhìn khuôn mặt đẹp với mái tóc phủ dài trang điểm kỹ nhưng rối lên bởi những cái nắc mạnh bạo. Cơn nứng và sướng làm bà Ngân thở rất mạnh những tiếng phì phò hắt ra trên khuôn mặt man dại thôi thúc đầy khiêu gợi dâm đãng. Thụ ôm siết thật chặt, mông hắn đẩy sát vào người bà Ngân theo thế xây cối. Bà Ngân rên mạnh...
Phân loại: Truyện sex ngắn Truyện của kiều bào
Bức tranh khỏa thân - Tác giả Tiểu Nhân
Cứ mỗi thứ bảy, hai giờ đồng hồ... Đã một tháng trôi qua, ngồi trước tấm bố trắng tinh khôi, cầm cái palette đã nặn đầy màu trên tay, cô gái làm mẩu nằm trần truồng trên cái giường trải drap trắng muốt... mà sao trong đầu nó trống rổng không có một tí cảm hứng nào, nó phân vân không biết phải vẽ thế nào. Hiện thực, trừu tượng, lập thể, siêu thực. Mạnh hay nhẹ. Trưởng hay thứ. Nó chỉ biết cái nó muốn là một bức tranh khoả thân, một cô gái hết sức thánh thiện, cái thánh thiện tồn tại trong mỗi con người mà ai ai cũng có. Nó từng học, từng vẽ biết là bao nhiêu cô gái khoả thân rồi, từng đường cong... cái cổ, cái bầu vú, cái eo, cái bụng, cái mông, cái đít. Cái đùi. Lớn, vừa, nhỏ. Gấy ốm, vừa người, mập mạp nó thuộc như cháo! Vậy mà không biết tại sao bây giờ nó lại phân vân không biết phải vẽ như thế nào. Cái nó muốn là một con người có da có thịt, cái da cái thịt của một con người hết sức trần tục...
Phân loại: Truyện sex ngắn Địt đồng nghiệp Địt nhau với đồng nghiệp Sex bú cặc Truyện liếm lồn
Gái Thái - Tác giả Trai Chưa Biết Chơi
Tuần lễ đầu tiên ở Thái Lan trôi qua cực kỳ chán nản, khác hẳn những gì mà những tay chơi bạn tôi đã từng nói về cái xứ sở vui vẻ này. Tôi ở một thị trấn nhỏ cách BKK hơn ba trăm cây số, nằm trên bờ biển nhưng biển lại không đẹp và nhưng dân cư thưa thớt, có thể so sánh với Cần Giờ hoặc buồn hơn một xíu, mặc dù cơ sở hạ tầng tốt hơn VN một bậc. Suốt ngày tôi phải đi training tại một nhà máy công nghiệp, tối về lại được tháp tùng bởi một bác đồng nghiệp cũng từ VN qua, hơi già, khác hệ và là dân hành chánh nên nói chuyện chán bà cố và nói chung bác làm mất hẳn cái cảm giác hào hứng vẫn thường có mỗi khi ta đặt chân đến một miền đất lạ. Còn lại, phải nói người Thái cực kỳ dễ mến và rất thật tình, chứ không khách sáo như đa số dân Việt nhà mình . Từ người lái xe đến nhân viên khách sạn, đến những đồng nghiệp người Thái, và...
Phân loại: Truyện sex ngắn Địt cave

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi