Bạn đang đọc truyện người lớn tại trang web Truyennguoilon.Net
Đọc truyện người lớn ở 'Truyện người lớn chấm nét' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện đụ đéo... Đọc càng nhiều, đụ càng giỏi!
Vì nhiều lý do, từ ngày 03/06/2020, Truyensex.tv đổi qua tên miền TruyenTv.net, từ ngày 09/09/2021 đổi sang tên miền TruyenSac.Net, rất mong các bạn thông cảm.
truyen sex
Truyện người lớn » Truyện sex ngắn » Hạnh phúc mong manh

Hạnh phúc mong manh - Tác giả Hoài Thu

Năm Hằng được 10 tuổi thì má của nàng chẳng may qua đời sau một tai nạn xe hơi, ba nàng đi thêm bước nữa. Dì Linh đối xử với nàng và Thảo (em thua nàng 4 tuổi) cũng không tệ, mọi việc ăn uống và học hành đều được lo chu đáo. Rồi thằng Hùng, con Lan con Hậu lần lượt ra đời, căn nhà nhỏ nay trở nên chật chội ngột ngạt. Đến năm nàng 18 tuổi, ba nàng và dì Linh chuyển toàn quyền sở hữu nhà lại cho nàng và họ đi tìm mua một căn nhà mới trên thành phố (Sài Gòn), hình như là dì có ông anh Việt kiều Mỹ cho tiền thì phải. Nhiều người cho là 2 chị em nàng may mắn vì có mẹ kế nhân hậu, bà không những nuôi nàng đến lúc đủ trưởng thành, cho ăn học mà giao luôn cả tài sản và nhà cửa lại cho 2 chị em nàng. Dầu sao nàng cũng phải buồn vì từ thời điểm đó nàng đã phải tự lo chăm sóc cho mình và cho em.

Hằng thi đậu vào trường trung cấp Y Tế của Tỉnh Phú Khánh (nay là tỉnh Khánh Hòa), cũng may là nhà gần trường nên nàng chỉ cần đạp xe đi học là được. Nàng thương em lắm và thường xuyên mua quà cho em. Số tiền hồi môn để lại dần dần cũng cạn, nàng vừa phải đi học, đi dạy kèm để kiếm thêm chút thu nhập. Đồng thời căn phòng của ba và dì Linh, nàng cho sửa lại chút ít và cho anh Định, người học cùng lớp với nàng nhưng nhà ở xa thuê. Nàng biết nàng khá xinh đẹp vì dáng người cao và mái tóc dài óng mượt, cùng với làn da trắng và khuôn mặt trái xoan cân đối. Đó là còn chưa kể đến cặp gò bồng đảo căng phồng tràn đầy nhựa sống và cái mông no tròn (chắc ít ai có dịp chiêm ngưỡng vì nàng không thích mặc đồ hở hang). Nàng tự xếp mình thuộc phe “bảo thủ” và chấp nhận nó, nàng cho rằng cuộc đời sẽ chỉ mở cửa cho 2 chị em nàng nếu nàng có nghề nghiệp vững chắc.

Một hôm, bé An (học trò nàng dạy kèm môn toán vào chiều thứ bảy hàng tuần) bị bệnh, mẹ của bé phải ở lại nhà thương chăm sóc, nàng không biết gì nên vẫn đến nhà như thường lệ. Ông Hoàn ra mở cửa, ông nói:

– Mời cô Hằng vô nhà.

Hằng dắt chiếc xe đạp vô cổng, để vào một góc rồi định lên lầu tìm bé An…

– Cô Hằng này, bé An hôm nay bị bệnh nên đang ở nhà thương, hôm nay cô có thể rãnh, tuy vậy, tôi muốn hỏi cô về việc học của bé An được không?
– Dĩ nhiên rồi, bé An chăm chỉ và ngoan, cháu tin là học tập có kết quả.
– Mời cô ngồi xuống trước đã, để tôi pha chút nước chanh mời cô, mẹ bé An có làm sẵn chanh muối uống được lắm.
– Chú để cháu giúp một tay…
– Cô là khách, thôi cứ để tôi làm cho, tôi biết mà.

Một lúc sau, ông mang lên 2 ly nước, ông để lên bàn và mời:

– Mời cô.

Hằng uống một hơi để lấy sức nói về việc dạy kèm của mình, lúc sau, nàng uống thêm một hơi nữa, lúc này nàng cảm thấy mùi vị hơi lạ, có thể là lần đầu do khát nước nàng không nhận ra, nhưng nàng nghĩ đó là do cách pha chế. Thế rồi đầu óc nàng quay cuồng, không phải là kiểu đau đầu, mà là một cảm giác nằng nặng, tiếng mạch đập thình thịch, bộ ngực như có gì nghẹn lại, một thoáng suy nghĩ: Không lý nào? Nàng sực giật mình khi thấy bàn tay ông Hoàn đặt lên vai nàng:

– Cô bị sao vậy? Không được khỏe hả, vậy tôi đưa cô vào phòng nghỉ nhé…

Mùi rượu bia trong hơi thở của ông, cùng với giọng nói hơi run của ông làm cô có phần nghi ngờ điều đó? Nhưng nàng không chắc chắn.

– Cảm ơn chú, cháu hơi mệt nên xin về sớm, hôm sau cháu lại.

Nàng cố gắng đứng lên nhưng rồi chân nàng không còn đứng vững, người nàng nóng bừng hẳn, một cái cảm giác lâng lâng khó tả, nàng muốn bứt hết cúc áo ra, ngực nàng như muốn nổ tung, nàng thoáng hiểu việc gì đang xảy ra và thốt lên:

– Xin chú đừng?

Nhưng có lẽ quá muộn, cơ lực nàng càng lúc càng mềm nhũn đi, lý trí của nàng đi đâu mất, chỉ còn lại cảm giác ham muốn xác thịt mà thường ngày nàng vẫn kìm hãm. Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, nàng còn quẩn quanh với những day dứt, đam mê, rồi đau đớn, quằn quại? Nàng mở mắt, đầu đau như có gì đập phải, một cảm giác đau ran rát ở phía dưới. Hằng biết mọi việc đã xong, nàng đã phải trở thành một người đàn bà trong hoàn cảnh này sao, một người giàu có như ông Hoàn mà lại làm điều này với nàng sao? Nàng bật khóc tức tưởi, những giọt nước mắt nối đuôi nhau chảy ròng xuống mặt nàng. Tuy quần áo đã được mặc lại nhưng còn chưa được ngay ngắn, một cài gì đó cồm cộm phía bên trong của nàng. Nàng mở khóa và kéo fecmơtuya xuống, thì ra là một miếng bông thấm nước, máu tươi còn đọng trên đó, không nhiều như nàng nghĩ – nhưng là những giọt máu tủi hờn và đau khổ. Nàng không nghĩ đến tự tử hay trả thù nóng vội như bao người khác, nàng còn nhiều điều phải làm cho em nàng và cho đời, đây là cái thử thách khắc nghiệt nhất mà nàng trải qua. Nàng chống tay lên cằm tự chấn tĩnh để tìm ra việc gì cần làm bây giờ. Nàng quyết định đi về nhà?

Cửa phòng khẽ mở, ông Hoàn bước vào:

– Xin lỗi, xin lỗi cô Hằng, tôi đã làm điều không phải với cô, tôi, tôi? Ân hận quá, tôi, tôi?
– Đồ đểu. Vừa nói Hằng định cho ông ta một bạt tai nhưng chợt thấy những giọt nước mắt trên khuôn mặt ông ta, nàng lại không nỡ. Nàng có phần tin là hắn chỉ là nạn nhân của những ham muốn không kìm hãm được, nàng chỉ giận là tại sao ông ta lại chọn nàng dù nàng không hề khiêu khích. Nàng òa khóc:
– Tại sao vậy, tại sao lại như vậy…
– Tôi không kìm hãm nổi bản thân, tôi tưởng? Tôi tưởng cô cũng như những sinh viên khác…
– Vậy ông cũng làm như vậy với những người khác sao?
– Những bạn bè tôi đều cho là các sinh viên như cô đều thường đã quan hệ nhiều lần và phóng khoáng?

Nàng bỗng tức giận vô cùng, không còn muốn nghe ông ta nói nữa, liền xô hắn ta một cái thật mạnh rồi đi xuống lầu, nhưng thấy say sẩm chóng mặt và đau rát phía dưới.

– Tôi? Tôi thật lòng hối hận, dù sao cô còn mệt, để tôi lấy chiếc Honda chở cô về nhà.
– Không cần, quá đủ rồi.

Nàng cố dùng nghị lực của mình xuống hết thang, ra khỏi cửa, mở cổng, dắt xe và đạp về nhà. Nàng cố gắng để không khóc vì e rằng thiên hạ sẽ thấy lạ mà dòm ngó, tuy vậy nàng vẫn không sao ngăn được những dòng lệ chua xót chảy ra, đường phố bỗng nhòe hẳn đi, xe nàng vấp phải hòn đá lớn, nàng ngã xuống đường sầy sướt khuỷu tay, rách bên lai quần? Ê chề. Nhiều người tò mò ghé mắt thấy nàng khóc thì tưởng là nàng ngã đau, nhưng họ không biết thực sự nỗi đau của nàng là gì và nàng cũng không muốn nói cho ai biết một phần vì danh dự, phần khác vì nàng không biết phải làm sao nữa, có thưa kiện hay trả thù thì được ích gì. Gần một tháng trong sự lo âu và hoảng sợ, cuối cùng nàng đã thấy kinh nguyệt, nàng mừng vì nỗi bất hạnh không thêm nữa. Nàng biết nàng sẽ không phải mang bầu vì lần “tai nạn” đó. Cũng có điều lạ khác là hình như có những gì thay đổi trong nàng. Lần này đau bụng tháng đã giảm đi rất nhiều nên dễ chịu, cửa mình nàng đôi khi thấy ngứa ngáy và nhột nhạt nhưng điều cơ bản nhất là nàng thay đổi cách nhìn cuộc đời. Sau lần bị “phá trinh” bất đắc dĩ đó, nàng cảm thấy mình như trưởng thành hơn, nàng không còn gò bó trong khuôn khổ bảo thủ như trước, nàng chấp nhận những quà (khá mắc tiền) mà ông Hoàn gửi tặng dù nàng không nhận dạy kèm nữa (ông ta có vẻ muốn bù đắp những gì đã xảy ra), nàng ăn mặc hở hang hơn, tìm đọc các sách nói về tình dục và tự trang bị cho mình những hành trang cần thiết, lúc này nàng mới thấy thật là sai lầm khi mình đã lớn mà không hiểu biết nhiều về những kiến thức quan trọng này. Hạnh phúc và những sung sướng tuyệt vời nhất mà đời người có thể tìm được lại phụ thuộc quá nhiều vào những điều mới lạ này. Đôi lúc nàng tự soi gương, nắn 2 bầu vú căng phồng và hồi tưởng lại những gì đã xảy ra lần trước. Nàng không thích ông Hoàn, không muốn tái diễn điều đó, nhưng lại ao ước được thử lại lần nữa và lần này nàng phải tự chủ, không để bị ‘lost control’ như trước. Tuy nhiên nàng không biết phải bắt đầu như thế nào.

Rồi một hôm, nhỏ Thảo đi cắm trại 2 ngày mới về, nàng thấy buồn nên định dạo quanh thành phố Nha Trang chơi, cái thành phố biển này không rộng nhưng rất đỗi thân thương với nàng. Sẩm tối, nàng dạo thêm một vòng cuối sát bờ biển để nếu tiện thì cũng ghé chỗ nhỏ Thảo chơi, nhưng không may, trường nhỏ Thảo cắm trại ở vùng bờ biển xa thành phố, nàng về đến nhàthì thấy anh Định đang ôn bài, có lẽ trời nóng nên anh mở cửa phòng. Anh chàng hơn Hằng 3 tuổi, có lẽ vì xa nhà nên anh chỉ biết lấy sách vở làm nơi nương tựa tinh thần, anh là người rất cần mẫn và giữ đúng hẹn, không bao giờ chậm trả tiền trọ nhà và thường giúp chị em nàng trong các việc sửa chữa nhà cửa. Hôm nay vắng Thảo, nàng chợt lóe lên tia hy vọng.

– Anh Định để chữ cho mọi người học với (Hằng nói vọng vào)
– Hằng về rồi à, ăn tối chưa?
– Anh tính khao Hằng gì nào?
– Món chè “ngó” được không?
– Thôi cho anh nợ đó, hôm nay em vừa đạp vòng thành phố nên mệt rồi, bữa sau được không. Thôi để yên anh học nhé Hằng nói và đi về phòng 2 chị em nàng. (Nàng biết anh đâu có nhiều tiền và cũng đâu phải là dạng đàn ông galăng hào hoa. Nhà nàng có một phòng khách để nói chuyện và buổi tối trước đây thì ba nàng trải nệm cho thằng Hùng ngủ, còn 2 phòng ngủ, một trước đây cho ba và dì Linh và 2 bé? Lan, Hậu, phòng kia cho Hằng và Thảo. Lệch ra phía sau là cái nhà tắm, nghe nói trước đây mẹ nàng thích dùng bồn nên cái phòng tắm thì rộng, không tương xứng với các phòng ngủ thì trật hẹp hơn. Hôm nay nàng mới đọc được một vài điều hay, nàng mỉm cười rồi đi tắm. Phòng tắm không có gương soi, nàng tự nhìn xuống và đưa tay rà sát vào 2 bộ ngực của nàng, một cảm giác đê mê thích thú nhẹ nhàng, theo lời khuyên, nàng dùng 2 tay xoa bóp bầu vú mình nhè nhẹ, lâu lâu lại cầm cái núm vú kéo căng ra một chút, bởi lẽ nếu làm điều này nhiều lần sẽ giúp cho vú được phát triển đều đặn hơn, núm vú sẽ căng hơn và không bị tụt vào trong về sau khó cho con bú. Đặt 2 tay vào giữa ngực, chà dần xuống dưới rồi nâng nhẹ 2 bầu vú và xoa ra 2 bên là những việc nên làm khi tắm. Rồi nàng gội đầu, xong nàng xả nước ấm gần đầy bồn rồi từ từ bước vào. Nàng ngồi xuống, gập người lại để 2 quả đào tiên sấp ngang mặt nước, rồi lấy tay vẫy nước và chúng để tạo ra các sóng kích thích, nàng thấy 2 bầu vú mình ửng hồng và căng dần ra, trông thật khêu gợi, rồi nàng lại nằm ngửa ra, dùng các ngón tay trái banh nhẹ 2 mép môi nhỏ còn bàn tay phải thì xoa dọc từ nhũ hoa xuống cửa mình, đi dần vào sát mép bên trong, nàng cọ qua nhiều lần cho thật sạch, động tác này gần giống như thủ dâm nhưng thật ra không phải vậy, nó giúp nàng vệ sinh và rửa kỹ những mép xung quanh cửa mình, đây chính là các ổ gây bệnh truyền nhiễm và khá bẩn nếu không lau chùi cẩn thận, đặc biệt, việc ngâm nước ấm cũng giúp cửa mình nảy nở hơn, nhạy cảm hơn và cũng dễ dàng lau rửa hơn, không bị vướng vít bởi đám lông nhiều khi gây đau, đồng thời lại thấy “phê phê” nữa. Nàng bỗng nổi ý định thủ dâm xem thế nào nên chụm 2 ngón tay trỏ và giữa lại, đưa vào phía sâu hơn một chút, bỗng nàng nổi da gà, một dòng điện chạy dọc sống lưng, nàng khựng lại và không làm thêm nữa, hình như nàng chưa hết nỗi sợ đau mơ hồ, nhưng rồi làm nước ấm đã giúp nàng bình tĩnh lại, nàng tự tin hơn đưa ngón tay vào sâu hơn một chút, ngó ngoái qua lại, tim nàng se lại, đập mạnh hơn, nàng thấy sướng lắm, hơn tất cả những gì nàng từng biết.

Ở tuổi gần 20 hiếm ai lại quá lạc hậu như nàng? Có thể mẹ nàng trước đây cũng làm điều này, nàng tự hỏi: Sao mẹ không chỉ cho mình những nghệ thuật thủ dâm hay làm tình này há? Rồi nàng tự an ủi: Hồi đó nàng còn quá nhỏ (10 tuổi) thì sao mẹ dạy cho được? Tắm xong nàng đi về phòng, đợi tóc khô nàng xịt lên một ít nước hoa tóc và bờ vai cho mùi hương thoang thoảng bay đây đó. Nàng gõ cửa phòng anh Định:

– Anh Định ngủ chưa?

Vừa mở cửa, Định nói:

– Chưa, còn sớm quá…
– Hôm nay em thấy hơi mệt, đau đầu anh có bắt gió được không?
– Cũng tạm nhưng không chuyên nghiệp, nếu Hằng cần thì có thể anh giúp cho.
– Vậy anh qua phòng em nhé.

Định qua phòng Hằng, anh thật lòng muốn giúp Hằng khỏi mệt nên hăm hở chuẩn bị bắt gió. Hằng ngồi trên ghế, Định đứng quay mặt đối mặt, 2 bàn tay để trên trán Hằng, anh day qua day lại, ấn ấn, giật giật như bắt gió thực thụ, thì bỗng nhiên Hằng gật xuống một cái, bàn tay của Định vuột khỏi trán mà rơi xuống. Định kịp hãm phanh để bàn tay không chạm vào bộ ngực của Hằng nhưng anh không tránh khỏi nhìn thấy một cái gì đó căng phồng trắng trẻo phía sau cái cổ áo hở và coocxê nhỏ như nâng nó lên. Anh giật mình một cái, có cái gì nghẹn nghẹn trong cổ, tay anh hơi run và tim anh đập dồn. Anh hơi thẹn định làm vài động tác nữa hồi rút lui nhưng khi nhìn thấy cặp mắt đang nhắm như buồn ngủ của nàng, anh cảm thấy yên tâm. Định nghĩ: Có thể Hằng không biết anh vừa nhìn cái gì, may quá, thế rồi mùi nước hoa và mùi thơm da thịt người con gái đã quyến rũ anh, anh vừa “bắt gió” nhưng mắt thì dán chặt vào nơi mà lúc nãy anh chỉ vô tình nhìn thấy. Anh căng mắt, ước ao nhìn thấy 2 cái núm màu hồng được rõ hơn vì nó đang bị che kín một phần. Sao bộ ngực của nàng đẹp thế, nó căng tròn và đầy đặn và hấp dẫn làm sao, anh nuốt nước bọt cái ực, phải chi anh được sờ vào đó. Định không dám, trong ý nghĩ của chàng, Hằng là cô chủ nhỏ (chủ nhà mà chàng thuê), còn chàng là dân dưới quê nên nào có ước vọng gì đâu. Vậy mà lúc này đây, cái áo rộng cổ và cặp mắt đang lim dim của Hằng làm chàng có cơ hội được nhìn thấy bộ ngực ngon lành của nàng. Lúc này anh lóe một tia hy vọng: Tại sao Hằng đã đau đầu còn dùng nước hoa, lại không nhờ chị Mười nhà bên bắt gió hay cạo gió như mọi lần. Hôm nay lại không có nhỏ Thảo ở nhà nữa. Nghĩ vẩn vơ nhưng chàng không dám làm hơn, vì chàng biết nếu chỉ là đoán sai thì hậu quả khó lường. Hằng chờ đợi điều gì đó nhưng nó đã lâu mà không đến, nàng nghĩ anh sẽ ôm nàng nhưng anh không dám làm. Nàng biết anh cũng thèm vì mấy câu nói lúc này của anh thật vô nghĩa và run run. Nàng không mở mắt để anh tự do ngắm và mạnh dạn hơn. Bất thình lình?

– Có lẽ em uống thêm viên Aspirin nữa thì sẽ đỡ?

Định đã dừng tay, Hằng thất vọng, nàng mở mắt đứng lên và nhìn thấy cặp mắt bối rối của Định, nàng hiểu: Anh là người nhút nhác quá.

– Cảm ơn anh Định nhé, vậy anh nhắm mắt lại để em tặng anh cái này. Định từ từ nhắm mắt và mỉm cười để lấy lại bình tĩnh. Một cái gì đó đặt vào môi anh. Mặc dù mắt nhắm nhưng anh biết đó là môi của Hằng. Bao nhiêu suy nghĩ đột nhiên tan biến, anh làm theo phản xạ của con tim, choàng 2 tay qua người của nàng, môi gắn chặt vào hơn. Hằng đã “đốn ngã” một con người nhút nhát, nàng đưa lưỡi qua cho chàng, còn chàng thì nuốt nó ngon lành. Những ngọn sóng tình dâng theo nhịp tim và hơi thở, thực sự lúc này nàng mới hiểu nụ hôn ngọt ngào không phải ở vị ngọt mà là ở những đê mê từ đầu môi đi thẳng vào tim nàng rồi truyền khắp toàn thân. Định vẫn còn nhắm mắt, chàng không dám mở mắt vì sợ điều mình đang có không phải là sự thật, đúng là nàng dễ thương, mùi hương quyến rũ, nhưng thực sự chàng chưa mơ tưởng và yêu nàng say đắm. Nhưng lúc này chàng không còn chống nổi nỗi ham mê và niềm đắm say và sự thúc giục của bản năng, chàng hôn nàng thắm thiết, thỉnh thoảng thì rời ra và thỉ thỏ vào tai những lời vô nghĩa: Anh yêu em, em đẹp lắm, em dễ thương quá. Còn tay chàng thì sờ dần lên cao, xoa vào vùng da lưng của nàng làm nàng nổi sởn gai ốc. Rồi nó lại đi xuống phía dưới, luồn vào dưới chiếc áo và đi dần lên phía trên. Khi tay chàng chạm vào vú nàng, chàng bóp hơi mạnh một cái. Nàng thấy như bị thắt lại, nhưng tim nàng muốn nổ tung ra, chân đứng không vững, nàng liền dựa hẳn vào chàng, đẩy chàng về phía bên phải, nơi đó là giường của chị em nàng, nàng ngã đè lên người chàng.

Thời gian như ngừng trôi, 2 con tim cùng nhịp đập, Định dùng tay cởi dần từng cúc áo của nàng, tấm thân trần khoe làn da mịn màng và trắng trẻo làm nàng trở nên quyến rũ hơn, chàng xoa quanh vùng cổ, xuống 2 bên rồi nắn nhẹ nhàng lên 2 vú nàng, không thể dừng lại được, anh luồn tay ra phía sau đẩy nhẹ cái nút coocxê, nàng nhẹ nâng vai để anh lôi nó ra dễ dàng hơn, rồi nàng xoay người, kéo để đè anh xuống, nàng giúp chàng cửi bỏ áo ngoài, rồi áo lót trong (eo ơi là anh chàng cẩn thận). Nằm phía dưới, lúc này Định mở to mắt để chiêm ngưỡng bộ ngực đẹp mê hồn của nàng, nhất là 2 cái nhũ hoa hồng hồng, như 2 hạt đậu phộng đang chĩa hẳn ra một cách kiêu xa, chàng đưa miệng vào đó nút như đứa con đang thèm vú mẹ. Mỗi hơi nún của chàng làm Hằng run rẩy, nàng thấy như ngàn tia điện rần rật chạy khắp cơ thể nàng dễ chịu vô cùng. Anh lại dùng tay kéo cái quần thun xuống, và nàng lại rướn người giúp anh lột nó khỏi mông, anh đẩy xuống dưới và rồi dùng chân gạt hẳn nó ra ngoài, trên người nàng chỉ còn chiếc quần xilip nhỏ xíu, diềm đăngten che cái thầm kín của nàng. Nàng cảm nhận được một khối đang căng phồng dưới các lớp quần của chàng, không ngần ngại, nàng đưa tay mở nút vàkéo hẳn nó xuống, để lộ ra cái quần lót trong đang như cột buồm căng gió. Nàng cho tay vào đó, lôi ra cái dương vật đang ngẩn đầu cứng ngắc, cảm giác nóng hổi và mạnh mẽ của nó kích ứng nàng quá mức, nàng lấy thế rồi lột hẳn quần lót chàng ra. Rồi nàng dùng tay mân mê nó, nàng vuốt dọc thân của quý của chàng, nâng nhẹ 2 hòn nhân ngọc rồi hạ mình xuống rà lưỡi liếm dọc dưới lên đến quy đầu, một ít nước trong chảy ra, nàng kê miệng vào mút ngon như đang khát nước được ăn cây cà rem vậy. Rồi nàng bú và mút trong khi chàng phía dưới đảo mình qua lại. Nàng biết làm như vậy chắc chàng thích lắm, còn nàng cũng lâng lâng và ham muốn vô cùng. Đột nhiên chàng ngồi bật dậy, đẩy nàng xuống, mạnh tay kéo phăng chiếc quần xilip của nàng, miệng chàng ngậm chặt bầu vú, tay chàng ngọ nguậy từ đùi lên cửa mình của nàng. Bàn tay chàng đến đâu, nàng đê mê đến đấy. Nước trong cửa mình nàng ứa ra cùng với các ngón tay của chàng tạo nên những tiếng kêu lẹt nhẹt. Nàng sướng quá, rên lên nhỏ nhỏ rồi to dần: Thích quá, đã quá, sướng quá anh ơi. Nói rồi nàng cầm lấy dương vật của chàng đẩy dần xuống dưới và vào trong, nó đang nằm ngay trước cửa đường vào thâm cung của nàng, nàng chờ đợi phút giây thần tiên như sách vở thường nói đến.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4

Phân loại: , ,

Mục lục truyện của Tác giả Hoài Thu

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi