Bạn đang đọc truyện người lớn tại trang web Truyennguoilon.Net
Đọc truyện người lớn ở 'Truyện người lớn chấm nét' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện đụ đéo... Đọc càng nhiều, đụ càng giỏi!
Vì nhiều lý do, từ ngày 03/06/2020, Truyensex.tv đổi qua tên miền TruyenTv.net, rất mong các bạn thông cảm.
Truyện người lớn » Truyện sex ngắn » Bác sĩ và bệnh nhân

Bác sĩ và bệnh nhân

“Vậy trả lời đi, bác sĩ thấy con ra sao, có đáng cho bác sĩ ngó ngàng tới không ?”, đang ngồi trên ghế, đứa con gái quan sát người đàn ông trung niên ngồi đối diện một lúc lâu, rồi táo bạo hỏi.
Gã đàn ông ngồi ung dung đàng sau cái bàn khổ lớn ngước mặt lên nhìn nó, dáng vẻ suy tư, nghiền ngẫm.

Nó là đứa con gái nhỏ nhắn. Tóc vừa quá vai, đen mướt. Hai chân dài đang gác chéo trông nó sang sang. Đặc điểm của nó là đôi môi xinh mộng chưa bao giờ gã thấy qua. Nhìn vóc dáng, nó không hơn 20. Với cặp mắt hồn nhiên hòa hợp với khuôn mặt thơ ngây, rõ ràng nó đang tuổi mới lớn, trổ mã.

Gã thực sự cũng không ngạc nhiên về câu hỏi vừa rồi của nó. Chỉ bất giác, trong tiềm thức đàn ông của gã cũng mong là thật sự giữa gã và nó sẽ có chuyện gì đó xảy ra, nhưng dù sao gã cũng hiểu điều đó không thể nào có được.

“Trinh à, em đến đây đâu phải chỉ hỏi câu đó. Em biết rõ điều đó mà”, bằng một giọng trầm suy gẫm, gã nói với cô gái.

Bác sĩ Nhân đã từng giới thiệu đứa con gái này với gã cách đây khoảng một tháng. Nó thật sự là có vấn đề, ai nhìn vô cũng biết nó mang bệnh tâm lý. Mặt nó lúc nào cũng vô thần. Tính tình thì hung hăng và biệt lập với thế giới chung quanh. Bác sĩ Nhân có cảnh giác điều này với gã trước khi nó tới đây lần đầu tiên. Ông nói : “Vấn đề của nó nan giải mà chính tôi kinh nghiệm 10 năm cũng phải bó tay”.

Cô gái chồm người tới nhìn xoáy vào mặt người đàn ông đứng tuổi trước mặt. Đôi môi nó run run, khẻ thốt lên những lời thô tục, quỷ quái. “Nhìn bác sĩ biết là người sành điệu. Thời còn trẻ chắc bác sĩ ăn chơi lắm. Bác sĩ biết chơi chứ, chơi gái đó. Có vợ thì phải biết chơi chứ, bác sĩ nghĩ sao về con thì cứ nói thẳng ra đi. Con thấy trong ánh mắt bác sĩ thèm thuồng lắm mà. Cứ tự nhiên đi chứ”..

Gã nuốt ực xuống cổ họng, cố đọc tới đọc lui tập hồ sơ dày cui của nó, mà gã vẫn chưa hiểu nỗi. “Trinh. Trở lại vấn đề đi, em đừng nói lung tung nữa. Em đến đây là cần sự giúp đỡ của tôi đó. Được chứ ?”

Đứa con gái trề môi, ngả người bật về phía sau ghế. “Nếu con không phải Trinh thì sao ?”, bằng nụ cười ranh mãnh trên môi, nó buông lời, “Không phải Trinh thì bác sĩ đâu cần giúp. Mà không phải Trinh thì bác sĩ có thể chơi con được chứ. Bác sĩ chỉ không muốn con Trinh thôi. Con không phải Trinh mà”.

Gã cúi đầu ghi ghi vài chữ trên tập hồ sơ. Đây là lần hẹn thứ 3 của nó với gã rồi. Lần đầu tiên, nó cũng có những cử chỉ lạ lùng, nhưng không giống như thế. Nhưng dù sao, gã đã có dự phòng về điều này, gã nhất định phải nghiên cứu kỹ càng trường hợp của nó hơn. Nghĩ vậy, gã bèn hỏi: “Vậy em không là Trinh thì là ai ? Em nói cho tôi biết đi”.

“Nếu như con nói con là Dung thì sao ?”, nó chồm về phía trước có vẻ thách thức.

“Em muốn tôi gọi em là Dung à ?”.

“Gọi gì cũng được. Miễn sao bác sĩ làm theo ý con. Bác sĩ có thể gọi con tên của vợ bác sĩ , nếu thích”.

Dung là tên vợ gã. Sự trùng hợp này làm cho gã khó chịu. Hay là con bé này tìm ra tên vợ gã để trêu chọc gã. Gã thấy hơi ngờ vực. Bao nhiêu năm hành nghề bác sĩ tâm lý, gã mới thấy trường hợp bệnh nhân tới đây có ý trêu chọc gã. Gã hơi nóng trong lòng. Nhưng mùi nước hoa của nó thoảng trước mũi gã, như muốn thu hồn gã. Gã thấy dịu dịu đi, có phần hơi mất tập trung.

Bao giải đáp từ các lần học ở đại học, lẩn quẩn trong đầu gã bảo gã phải làm gì. Hay là phải ngưng ngay ? Lèo lái nó trở lại một đề tài khác? Gọi một người khác tới để tránh trường hợp ngoài ý muốn có thể xảy ra ? Hay cứ để cho nó tiếp tục bày tỏ tâm tư của nó mà biết đâu sẽ tìm ra được căn bệnh ? Gã chắc chắn giải pháp cuối cùng không tốt lắm, nhưng rồi gã lại cứ để yên.

Gã như muốn nện nấm đấm xuống bàn mỗi khi không tìm ra giải pháp thích hợp. Mấy lần hẹn trước gã cũng đã thất bại. Con bé vẫn còn thô bạo và tự hành hạ bản thân nó, hay buông những lời tục tỉu trước mặt gã.

Gã rà rà ngón tay trên nút chuông. Chỉ cần gã ấn nó xuống là cô thư ký Hoàng sẽ vào đây ngay, rồi mọi sự sẽ ngừng. Nhưng gã lại ngần ngại. Đã là bác sĩ tâm lý lâu năm, gã cần một cách như vậy để hoãn binh sao ? Gã chửi thầm trong bụng. Nó chỉ là con bé. Một con bé đáng yêu cần sự giúp đỡ của gã. Gã cảm thấy mình có bổn phận giúp đỡ nó, đó cũng chính là lương tâm nghề nghiệp. Nhưng gã vẫn chưa tìm ra cách nào hữu hiệu. Thôi vậy, gã cứ nương theo ý nó.

Gã hít một hơi sâu trong phổi rồi tiếp tục: “Trinh, em muốn nói chuyện tình dục bây giờ à ? Được, tôi nói với em”.

“Con không phải Trinh. Con là Dung. Không, con không muốn nói. Đừng hỏi hoài”.

“Được. Được. Dung. Cho tôi biết Dung là ai trước ?”. Gã ngẫm nghĩ, quyết định để nó làm chủ buổi đối thoại, dù gã không tin là nó bị căn bệnh lưỡng tính (2 tính tình khác nhau trong một con người). Gã tin là nó muốn trêu gã thì đúng hơn. Nhưng cho tới khi nào gã chứng minh được điều đó thì gã mới dám xác nhận. Một điều mà gã không hiểu là tại sao nó lại muốn trêu chọc gã. Không hợp lý chút nào, gã gãy gãy đầu.

“Con là Trinh, nhưng cũng không phải là cổ. Con chỉ giúp Trinh. Chia sẻ với cổ … Khó giải thích cho bác sĩ lắm”, nó giải thích.

“Dung, em biết Trinh à ?”, gã hỏi có vẻ còn hơi ngờ vực.
“Dĩ nhiên”.
“Cổ biết em chứ ?”
“Sao không biết. Cổ gọi cho em nói là cổ có ý với bác sĩ”.

Có ý là sao gã vẫn chưa hiểu nhưng chưa tiện hỏi. Tình huống càng lúc càng gây cấn. Có lẽ trong đầu nó hiện hữu con Dung nào đó nên nó cho nó là Dung chứ không phải Trinh. Khi là Dung, thì giọng nó hơi ồm, ít nét nữ tính hơn so với khi nó là Trinh. Gã không muốn tin chút nào, nhưng gã cũng cảm thấy cái giọng trầm đục của nó nghe hay hay. Thật ra cũng khó đóng kịch như vậy lắm. Nếu nó đóng kịch, thì nó phải là một kịch sĩ qua trường lớp hẳn hòi.

“Trinh có ý với tôi ? Có ý kiểu nào”, gã hỏi như để xác định coi nó có đang gạt gẫm gã điều gì. Mục đích của gã là tìm ra nguyên nhân đàng sau sự thô bạo và lối sống biệt lập của nó. Tại sao nó bị bệnh lưỡng tính ? Hai lý do này có liên quan với nhau ? Gã đang logic vấn đề …

“Thì có ý như là thích bác sĩ đó. Bác sĩ nghĩ sao ?”, nó vừa nói vừa co chân gác chéo qua, như cố tình khêu gợi cặp chân dài thượt của nó.

“Dung, tại sao em lại đến đây ?”, gã thình lình hỏi như dùng đòn cân não để tìm ra ý đồ của nó.

“Đơn giản thôi. Đến đây để cho bác sĩ khám. Khám gì cũng được. Khám hết thân thể, những chỗ kín. Sờ mó cũng được. Đó không phải người đàn ông nào cũng ham sao ? Bác sĩ không thích em nằm ngửa à để khám à. Em dễ chịu lắm. Kiểu nào cũng làm được.”

Gã nuốc ực xuống cổ họng, đưa cặp mắt liếc sơ trên người nó. Tim gã hơi khua lên trong lồng ngực. Dĩ nhiên là gã muốn đè nó xuống, khám cho thỏa thích, và còn hơn thế nữa. Nhưng gã cố gắng định tâm lại.

“Cho tôi nói chuyện với Trinh được không?”, gã cố nói chầm chậm.

“Chưa được. Chừng nào bác sĩ chiều được ý con. Con muốn bác sĩ cái kiểu ấy”, nó nheo nheo cặp mắt bí hiểm nói.

Gã hít một hơi thật sâu rồi thở phì ra, thừa hiểu nó muốn gì ở gã, nhưng gã vẫn ung dung. “Dung. Trinh. Em biết là chuyện đó không thể thực hiện được. Dù là đây chỉ là ý của riêng em”. Gã nói ngập ngừng.

“Nhưng trong thâm tâm của bác sĩ thì có muốn nó xảy ra? Con thấy được điều đó. Dĩ nhiên đây là ý của riêng con. Con phải muốn mới nói ra cho bác sĩ. Người ta nói các bác sĩ có bàn tay nghệ thuật lắm thì phải, con muốn thử”, nó nói, mặt đỏ hừng lên.

Chống hai tay lên ghế, nó đứng dậy, rồi đá luôn đôi giày thể thao ra khỏi gót. Đôi giày rớt phịch trước cái bàn gã đang ngồi. Nó không mang vớ, bèn bước về phía gã, và chồm về phía bên kia bàn. Cặp ngực nó nhô lên làm gã liếc thấy đôi nhũ hoa ẩn hiện sau lớp áo len mỏng.

Gã đành liếc sang chỗ khác tỏ vẻ lịch sự.

“Bác sĩ không ham của lạ sao”, giọng nó trầm xuống nghe có vẻ như một người đàn bà đầy kinh nghiệm trong chuyện tình dục, không thể nào có thể tưởng lời nói đó từ một con bé ở tuổi này. “Đàn ông nào cũng ham. Chơi cho sướng ai không ham, không tình cảm, không vướng bận dư sức làm được mà”.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5

Phân loại:

Một số truyện liên quan

Công Dung Ngôn Hạnh
Thằng Thông điều chỉnh ống nhòm cho được rõ tối đa. Rồi chỉa qua hướng đối diện với căn nhà của nó. Ở bên kia một thiếu nữ khoảng chừng đôi mươi vừa hát, vừa tắm. Con Dung, tên của cô gái không hề hay biết toàn bộ thân thể trần truồng của mình đang có kẻ chăm chú nhìn ngắm từng chút một. Mặt mũi của con Dung hơi xấu. Nhưng vẫn được mấy thằng con trai trong xóm tán tỉnh. Bởi vì nó được cái thân hình đầy đặn, các mô mỡ trong người của nó đều tụ vào ngực và đít cho nên hai bầu vú của nó to như hai trái dừa xiêm, và cái mông thì tròn ủm. Cũng nhờ vậy mà đã làm mờ bớt đi những cái bất tương xứng trên khuôn mặt của nó. Khi con Dung dùng tay kỳ cọ vào cửa mình thì thằng Thông cũng lấy tay sục nhè nhẹ con cu của mình. * * * Từ lúc phát hiện ra được từ bên nhà nó có thể nhìn thấy toàn bộ cái nhà tắm dã chiến không có nóc che. Nằm ở phía trước trên tầng lầu...
Phân loại: Truyện sex ngắn Đụ với hàng xóm Truyện phá trinh
Bảy cô em nuôi
Chuyện xảy ra vào năm tôi 14 tuổi, chẳng hiểu mẹ tôi nghe đâu mà quyết định nghĩ việc phụ giúp công ty của cha tôi mà đi nhận về 7 cô em này. Phải nói sơ về cha mẹ tôi, họ là những thương nhân rất thành công của cái thành phố “Hòn ngọc Viễn Đông” này. Cha tôi thì chẳng mấy khi ở nhà, ông đi suốt với những dự án, có khi cả tháng mới ghé nhà. Mẹ tôi vừa phụ cha tôi quản lý công ty, vừa thỉnh thoảng cũng ký hợp đồng này nọ, nhưng vẫn dành khá nhiều thời gian cho tôi. Hôm đó đi học về thì mẹ tôi báo cho tôi cái tin là tôi sắp có thêm 7 người em. Nghe tin này mà tôi cứ tưởng nghe lầm. Một đứa thì may ra tôi còn du di cho vui cửa vui nhà, chứ 7 đứa thì thiệt là làm sao có thể được cơ chứ. Tôi liền phản đối thì mẹ nói: Bảy con nhóc này đều rất ngoan, mẹ đã đi gần hết các trại trẻ mới có thể tìm được đấy. Nhưng con không đồng ý...
Phân loại: Truyện sex ngắn Truyện phá trinh
Người điên yêu
Người điên là người mất hẳn đi trạng thái cân bằng tâm lý, luôn sống trong hoang tưởng ngờ nghệch, cái gì cũng đều cảm thấy sợ hãi dù chỉ là một con kiến, một con ve. Tất cả thế giới quan của người điên nào cũng đều giống nhau : nói cười lảm nhảm một mình, thích hát lúc nào thì hát lúc đó, ăn ngủ vạ vật, quần áo dơ dáy... Họ hoàn toàn không hề nhớ được điều gì cả, gia đình, người thân, bạn bè, vợ chồng, con cái... thậm chí cả bản thân họ, họ còn không nhớ nữa là. Trong con mắt người điên, có thể nói ai ai cũng đều là kẻ thù và cũng đều là người yêu, tùy theo cơn thịnh nộ của họ nặng hay nhẹ. Có người lên cơn liên tục, có người lên cơn theo chu kỳ và cũng có người lúc tỉnh lúc điên vô chừng, không theo một quy luật nào cả. Dĩ nhiên, nếu ai đã là người tỉnh thì không ai nghĩ ngợi chi đến chuyện ăn uống, ngủ nghỉ, vệ sinh cá nhân... thậm chí cả việc yêu đương của người điên để...
Phân loại: Truyện sex ngắn Đụ máy bay Hiếp dâm tập thể Truyện hiếp dâm

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi